Thần Học Về Ảnh Thánh I-côn (Phần 3)

Email In

basileTHẦN HỌC VỀ ẢNH THÁNH ICÔN

NGHỆ THUẬT THÁNH - NGHỆ THUẬT TRONG PHỤNG VỤ

3.“Chủ nghĩa tự nhiên” tôn giáo
Vào những thập niên gần đây, thần học Nga trong cộng đoàn kiều cư châu Âu đã có những văn bản giải thích về tính biểu tượng trong ảnh thánh – Icon của Giáo hội Chính thống Đông phương đồng thời cho chỉ cho thấy những ảnh thánh đó khác với tranh ảnh tôn giáo Tây phương. Ở đây, chúng ta cần lưu ý rằng những khác biệt này không phải là về thể loại chủ đề được chọn hoặc tính biểu tượng ẩn dụ. Nhưng chúng khác biệt hoàn toàn và tương phản giữa hai qua niệm về chân lý và nhận thức, về sự hiện hữu và thế giới Thiên Chúa nhập thể và ơn cứu độ của con người. Nói tóm lại, đó là hai thực thể trái ngược nhau.


Ngay từ thế kỷ 13 – thời điểm phát triển then chốt của văn hóa và tôn giáo phương Tây – lúc đó, người ta không quan tâm đến nghệ thuật Icon trong Giáo hội ở châu Âu nữa, nhưng chỉ nói đến tranh tôn giáo thôi. Điều này nói lên rằng Giáo hội Tây phương không còn dùng nghệ thuật để nghiên cứu và biểu hiện thần học – chí ít là về thần học trong lãnh vực nghệ thuật hội họa đã được Công Đồng đại kết Lần thứ Bảy định thức.


“Chủ nghĩa tự nhiên” hay đúng hơn là việc trình bày các nhân vật thể thánh bằng “chụp ảnh”, chiếm ưu thế trong nghệ thuật tôn giáo châu Âu. “Tính thánh thiêng” của nghệ thuật chỉ được mô tả theo đề tài, theo ý nghĩa của chủ đề và tính cách tượng trưng hay biểu tượng mà người xem giải thích được. Những nhân vật, nơi chốn và vật thể được các nghệ nhân diễn tả trong tranh ảnh rất thực như cuộc sống thường ngày trong một không gian và thời gian nhất định. Thật vậy, những nhân vật, nơi chốn, vật thể trong tranh ảnh chẳng liên quan gì đến không gian và thời gian Nước Trời. Chúng cũng chẳng dính dáng gì tới sự đổi thay những cách thức hiện hữu vốn hình thành nên sự sống và ơn cứu độ. Tranh tôn giáo Tây phương cũng chẳng muốn làm cho một cá nhân “phù du” vốn bị giới hạn bởi thời gian, chịu lệ thuộc định luật hư hoại và chết, trở nên siêu việt. Như vậy, bất kỳ cô gái nào cũng có thể trở thành chân dung Đức Kitô hoặc một vị thánh, và bất kỳ miền đất nào cũng có thể trở thành nơi chốn cho mạc khải Thánh kinh.


Có lẽ từ thế kỷ thứ 13, trong nghệ thuật tôn giáo Tây phương, người tín hữu đã đánh mất những nền tảng chân lý, hy vọng mà Giáo hội trình bày. Nghệ thuật hội họa không còn diễn tả được sự hiện hữu đích thực của con người vượt qua chiều kích cá thể. Nó không còn khả năng truyền tải không gian và thời gian trực tiếp vào trong mối tương quan và cũng không diễn tả được tính vô hoại và bất tử trong cộng đoàn các thánh. Tranh ảnh trong thời kỳ này thuần túy dùng để trang trí và giáo huấn, không giúp gì cho lãnh vực mạc khải. Tranh ảnh diễn tả một thế giới hư hoại và cố gắng mặc cho nó một ý nghĩa “tôn giáo”. Chúng thể hiện những nội dung hết sức cảm động nhưng chính chúng lại chẳng quan tâm đến điều đó có thật hay không và cuộc sống vượt lên trên cá thể là như thế nào. Đây là phon gthái sử dụng những màu sắc, vị thế, những nhân vật và phông nền theo những yêu cầu của “chủ gnhĩa tự nhiên” và “tính khách quan”. Phong thái này tìm mọi cách để diễn tả “sự vật thực tế” nhằm thuyết phục chúng ta. Chúng ta hiểu đơn giản “sự vật thực tế” này là tuân theo những nguyên tắc của không gian nhất định và thời gian có thực. Nghệ thuật này cũng tìm cách gợi lên sự cảm động “thật khách quan”. Do đó, nghệ thuật phối cảnh, sự uyển chuyển mềm mại, khung nền và việc tạo ảo giác nơi thị giác trở thành những phương tiện của người nghệ sỹ. Từ đó ông gợi lên những cảm xúc rung động, đánh động hệ thống thần kinh của chúng ta để “nâng tâm hồn lên”.


Phản ứng của các nghệ thuật gia trước thể loại tranh ảnh tôn giáo gây xuc động của chủ thuyết tự nhiên theo lối “chụp ảnh” – vốn hình thành từ thời phục hưng tại phương Tây – đã xó hơi hướng “thần học hơn”. Nghệ thuật này có nét đặc biệt vì rất phù hợp với tình trạng khủng hoảng của con người Tây phương, với bế tăc phát sinh do con người không còn được nhìn nhận thực sự nữa. Nền hội họa Tây phương hiện đại đạt đến những đỉnh cao của sự sáng tạo vì diễn tả rõ ràng được việc tìm kiếm vô vọng những dạng thức vượt qua “thực thể”, đồng thời cũng diễn tả được cuộc nổi loạn chống lại các ngẫu tượng vốn không chấp nhân tạo nên những “hình thể” phù du nhưng lại chính là bản chất thực sự của chúng. Sau cùng, họ đàng phải “biến tướng” các hình thể cho thành trừu tượng, và cố để diễn đạt thế giới thật khởi thủy với sắc màu nguyên thủy và với kinh nghiệm về hình dạng.

 

Thành Viên

Các họa sỹ, điêu khắc gia, nhiếp ảnh gia, thuộc Ban Mỹ Thuật Đa Minh

HS Lê Hiếu
HS Nguyễn Bá Văn
HS Mạnh Cường
HS Lê Thừa Khiển

HS Kim Quỳ

HS Đăng Thuận
HS Thanh Phương
HS Ái Lan

HS Hoàng Hào
HS Quốc Thành
HS, Tu Sĩ Vũ Dung
HS Phụng Hoàng
HS Mạc Thúy Loan
HS Minh Hưng
HS Minh Duy
HS Nguyễn Chí Tình
HS Vũ Lưu Xuân
ĐKG Duy Chinh
NAG Phó Bá Cường
NAG Hoàng Quốc Tuấn
NAG Lê Minh Lợi
Thư Ký Võ Thị Bích Ngân
Lê Hoàn Vũ

đang cập nhật

DominiArt mong muốn nhận được các bài vở, hình ảnh, góp ý xin các bạn gửi về email: dominiart@gmail.com
DominiArt.Net

Liên hệ Trực Tuyến

Minh Hưng
Họa Sỹ Lê Hiếu
Họa Sỹ Nguyễn Bá Văn

Tìm Kiếm

THÔNG TIN TRIỂN LÃM

banermoi

GALLERY


ging sinh tranh ca l hiu ging sinh tranh ca i lan ging sinh tranh ca l tha khin mm sng_quc thnh li ru ca nguyn ba vn v yu ca lng vn duy ln chui ca v  dung ging sinh tranh ca minh hng gisu _ang thun giang sinh 1 ca mc thy loan ma gt tranh ca mnh cng i xun ca nguyn ch tnh thu vng ca v mnh thng tic ly  ca duy chinh

+ NGHỆ THUẬT CÓ NGHĨA LÀ KHÁM PHÁ RA THIÊN CHÚA TRONG MỌI VẬT HỮU HÌNH  +


untitled-1

TRANH TRIỂN LÃM THẦY TRÒ
TRANH TRIỂN LÃM PHỤC SINH

GIỚI THIỆU NGHỆ THUẬT

bananer3
nen
banner
nen
banner
nen
banner