Xin Vâng Và an ủi trên đường thập giá

 

Xin vâng và an ủi trên đường thập giá

 

 

 An ủi là từ suy nghĩ, giải thích, lí thuyết; Xin Vâng là từ hiểu biết. Khi ta giải thích cho bản thân mình, ta an ủi. Khi ta hiểu, thế thì có Xin Vâng. An ủi phải được đem vào; Xin Vâng tới. Xin Vâng là việc xảy ra; An ủi là việc làm.

Chúng ta khổ; thế rồi ta tìm lí thuyết nào đó để giải thích nó là thử thách; ta cố tìm chỗ trú ẩn ở đâu đó. Hay có thể Thiên Chúa đang đẩy ta vào khổ để cho ta có thể trưởng thành: đó là thách thức cho trưởng thành - an ủi đấy. Hay đó là bản chất của cuộc sống; ta triết lí hoá, ta nói 'Mọi người đều trong khổ và mình không thể là ngoại lệ. Phật nói rằng cả cuộc đời là bể khổ - nó là vậy. Người ta phải chấp nhận nó, người ta còn có thể làm được cái gì khác? Người ta phải chấp nhận nó thôi.' Thế thì đó là an ủi. Thế thì ta cố gắng vất vả để tạo ra bộ đệm quanh bản thân ta.

Xin Vâng là từ hiểu biết - nó không có giải thích. Khổ có đó. Ta nhìn vào trong khổ và ta không đem lí thuyết nào và ta không đem giải thích nào; ta đơn giản nhìn vào sự kiện của khổ và khi nhìn vào trong sự kiện của khổ, đột nhiên, ta thấy có sự Xin Vâng nảy sinh. Và nếu ai đó hỏi "Tại sao?' ta sẽ không có khả năng trả lời bởi vì không có 'tại sao'. Ta sẽ không có khả năng chỉ ra nguyên nhân. Ta sẽ đơn giản nói 'Nó đã xảy ra.'

Xin Vâng là giống như yêu - mọi điều thực sự đẹp bao giờ cũng giống như yêu. Khi ta rơi vào tình yêu với người đàn bà hay người đàn ông và ai đó hỏi 'Tại sao?' Ta có thể trả lời nó được không? Đôi khi ta thử, nhưng mọi câu trả lời của ta đều ngớ ngẩn. Ta nói 'Bởi vì người đàn bà đẹp', nhưng có cả triệu người và họ đã không rơi vào tình yêu với người đàn bà đó. Nếu cô ấy mà đẹp cô ấy sẽ không sẵn có cho ta - ai đó khác chắc đã vồ lấy cô ấy trước ta rồi. Nhưng không ai khác nghĩ cô ấy đẹp, cho nên thực ra, ta đang để mọi sự lộn ngược. Ta nói 'Tôi đã rơi vào tình yêu vì cô ấy đẹp.' Điều thực chính là cái đối lập lại: cô ấy trông đẹp bởi vì ta đã rơi vào tình yêu. Một ngày nào đó, khi tình yêu biến mất, cùng người đàn bà đó sẽ trông không đẹp với ta; cô ấy thậm chí có thể bắt đầu trông xấu và kinh khủng. Ngay bây giờ, ta không thể rời khỏi cô ấy lấy một khoảnh khắc. Một ngày nào đó, khi tình yêu đã biến mất, ta sẽ không có khả năng dung thứ sự hiện diện của cô ấy lấy một khoảnh khắc.

Và ta không thể làm gì được khi yêu. Khi nó tới, nó tới; khi nó đi, nó đi. Nó giống như làn gió thoảng: nó tới và nó đi. Xin Vâng giống như yêu; nó là việc xảy ra. Khi ta là thực, đích thực với thực tại của khoảnh khắc đó, ta không đi vào quá khứ để tìm giải thích, ta không đi vào tương lai để tìm giải thích; ta đơn giản nhìn vào trong sự kiện. Ta không hỏi Chúa, Ta không hỏi Mẹ, ta không hỏi Bề trên, ta không hỏi bất kì ai; ta đơn giản nhìn vào tính sự kiện của khổ. Ta đơn giản sống trong cái đau, ta đơn giản đi vào trong nó. Một mình, không cầm tay ai cả: tay Chúa, tay Mẹ, tay Bề trên - không cầm tay ai cả, ta đơn giản đi vào trong nó. Bởi vì tất cả những bàn tay đó sẽ trở thành an ủi, bởi vì tất cả những người đó sẽ trở thành giải thích.

Ta sẽ nói 'Jesus nói điều này, Mẹ nói điều này, đó là lí do tại sao tôi phải Xin Vâng.' Nhưng chấp nhận của ta là giả: nó đã không nảy sinh từ kinh nghiệm riêng của ta. Đi vào trong cái đau của tình huống đó đơn thương độc mã, một mình thôi. Đối diện với tình huống như nó vậy mà không có tâm trí nào để giải thích nó. Chỉ nhìn vào trong nó mà không có ý nghĩ nào can nhiễu vào, và thế thì sẽ có Xin Vâng. Nó sẽ không là an ủi; sẽ có mãn nguyện lớn lao. Đột nhiên ta sẽ thấy rằng ta có thể Xin Vâng, nhưng không có nguyên nhân cho điều đó.

An ủi có nguyên nhân của nó. An ủi là đồng tiền giả - nó lừa ta, nó giả vờ là thứ thực - nó không phải là thứ thực. Và ta sẻ muốn nói với mọi người  rằng rất nhiều khả năng là bất kì điều gì người đó nghĩ là Xin Vâng đều phải đã là an ủi, bởi vì nếu đấy mà là Xin Vâng thì không hoài nghi nào sẽ nảy sinh. Tính chắc chắn là hiển nhiên: nếu nó là Xin Vâng không lẫn lộn nào sẽ là có thể, không lo nghĩ nào nảy sinh. Nó phải đã là an ủi bởi vì an ủi chỉ trên bề mặt; nó chưa bao giờ đi sâu, và bất kì cái gì cũng có thể lay chuyển nó và làm tan tành nó.

Vứt mọi an ủi đi - chúng không đáng giá, chúng chỉ làm phí thời gian. Chịu đựng còn tốt hơn là được an ủi. Bị đau còn tốt hơn là trong an ủi, bởi vì qua đau đớn có khả năng đạt tới chấp nhận thực. Qua an ủi không có khả năng nào; ta đã lấy chỗ rẽ sai. Qua an ủi ta không bao giờ đạt tới thực tại; ta đã sa ngã thành nạn nhân của giấc mơ. Bây giờ ta sẽ phải sống trong an ủi, và ta sẽ bắt đầu sợ thực tại vì mọi thứ của cái thực sẽ là thứ gây tan nát cho an ủi của ta. Ta sẽ né tránh, ta sẽ không nhìn thẳng, ta sẽ trốn khỏi sự kiện; và nếu ai đó đem ta tới sự kiện, ta sẽ bắt đầu cảm thấy rất bất ổn, ta sẽ bắt đầu vã mồ hôi, ta sẽ cảm thấy bồn chồn bởi vì ta sẽ biết rằng bây giờ mọi thứ sẽ bị làm tan nát.

An ủi là chia sẽ. Cái được tạo ra không thể có mấy giá trị. Ta đã tạo ra nó - nó không thể lớn hơn ta được, nó nhất định là nhỏ hơn ta. Xin Vâng là lớn hơn ta - nó xảy ra. Khi nào Xin Vâng xảy ra? Nó xảy ra khi ta không níu bám lấy bất kì an ủi nào. Cho nên gạt tất cả an ủi sang bên đi.

Điều đó là gian nan. Vác Thập Giá thuần khiết tới mức lúc ban đầu nó rất gian nan. Ta muốn chơi với đồ chơi, và Vác Thập Giá không bao giờ cho đồ chơi nào. Nó không có hệ thống nào để nâng đỡ, nó đơn giản buộc ta phải đương đầu với thực tại, dù đấy là bất kì cái gì. Đau đớn sao? - thế thì để cho nó là đau đớn đi, cái gì có thể được làm? Dù nó là bất kì cái gì, cứ là vậy đi; nó phải được nhìn vào. Nhưng qua chính đương đầu đó mà nảy sinh ra tâm thức mới vô cùng; con người mới được phục sinh

Cho nên xin gạt mọi thứ an ủi của ta ra, mọi lí thuyết và an ủi của ta; chúng cản trở con đường của ta. Một khi ta trần trụi, không hệ thống chia sẽ nào bao quanh ta, một khi ta không bị nặng gánh, thế thì ngay lập tức tin cậy lớn lao xảy ra: tin cậy vào cuộc sống, tin cậy vào sự tồn tại. Và tin cậy không phải là chia sẽ. Tin, Cậy, Mến là ba nhân đức đối thần sẻ chuyển biến toàn bộ. Nó là việc Xin Vâng. Nó là việc Phục Sinh.

                                                                                      Hạt Muối

Bình Luận