VẺ ĐẸP TUYỆT VỜI CỦA ĐỨC TIN

 

Tôi nghĩ rằng: Đức tin là một vấn đề quan trọng và cần thiết nhất trong cuộc sống. Bởi đó, cần phải tìm hiểu, cần phải đào sâu để củng cố cho niềm xác tín riêng tư, cũng như để không bị chao đảo và mang mặc cảm thua kém khi đứng trước những trào lưu tư tưởng mới.

Thực vậy, có những kẻ đã nói với nhau: Đạo là một cái gì cổ hủ, lỗi thời. Giờ này mà còn có những người mê tín siêng năng đi nhà thờ nhà thánh.

Khi nghe lời phát biểu ấy, tôi cảm thấy buồn như chính mình bị xúc phạm. Và tôi lại càng buồn hơn nữa khi biết rằng những kẻ ấy đã được sinh ra và lớn lên trong một gia đình “đạo gốc”, “đạo dòng” và cũng đã có một quãng đời êm đẹp và tốt lành.

Nếu đưa mắt nhìn vào cuộc sống cá nhân, chúng ta sẽ ghi nhận được hai khuynh hướng chống đối nhau, chiếm ngự trong tâm hồn chúng ta, như lời thánh Phaolô đã xác quyết: Điều thiện tôi muốn thì tôi lại không làm, còn điều ác tôi ghét thì tôi lại làm.

Trên bình diện xã hội cũng vậy, chúng ta thấy xuất hiện hai thế giới tương phản lẫn nhau, đã xâm nhập vào ngưỡng cửa các gia đình, cũng như đã tạo nên một bức tường ngăn cách giữa những người bạn thân quen:  Thế giới của niềm tin và thế giới của tội lỗi.

Như thế, phải chăng niềm tin đã phân chia thành hai giới tuyến, để rồi từ đó, vợ chống đối chồng, con cái chống đối cha mẹ, thế hệ trẻ chống đối thế hệ già và ngược lại?

Khi tiếng chuông nhà thờ vang lên, có những người đã mau mắn lên đường tìm gặp Chúa, nhưng cũng có những kẻ nhún vai mỉa mai và khích bác: Giờ này mà vẫn còn những con người lạc hậu.

Vậy chúng ta có phải là những kẻ lạc lậu hay không? Liệu chúng ta đã thực sự sống niềm tin của cha ông để lại hay không? Khi đọc kinh Tin kính, chúng ta có vui mừng vì mình là người tín hữu, người có đức tin hay không? Chúng ta có hiểu biết cặn kẽ và yêu mến đức tin của chúng ta hay không? Đức tin đã đem lại những gì cho xã hội và cho chính bản thân chúng ta hay chỉ là một cái gì thừa thãi, không ăn nhập gì với đời sống của chúng ta?

Nếu lội ngược dòng thời gian và trở về với dĩ  vãng của hai ngàn năm đã trôi qua, chúng ta sẽ hãnh diện và không bao giờ hổ thẹn vì đức tin của chúng ta.

Đúng thế. Chính Kitô giáo đã bảo vệ được những kho tàng quí giá của nền văn minh cổ xưa đang trên đường sụp đổ. Chính Kitô giáo đã hoán cải những sắc dân man di trở nên văn minh và tiến bộ. Chính Kitô giáo đã khai sinh ra triết học, khoa học và nghệ thuật. Chính Kitô giáo đã gửi những vị thừa sai tới những vùng đất xa xôi và hẻo lánh để rao giảng Tin mừng, chăm sóc những con người bất hạnh tại các nhà thương, các viện cô nhi và dưỡng lão, nâng cao dân trí tại các trường học.

Đừng bao giờ mặc cảm và xấu hổ về niềm tin của chúng ta. Bởi vì, suốt hai ngàn năm qua, niềm tin ấy đã thắp sáng mặt đất này, đã đem lại biết bao nhiêu tiến bộ trên phương diện đạo đức và luân lý, cũng như trên phương diện kỹ thuật và vật chất.

Tuy nhiên, xã hội ngày nay đang xa dần những lý tưởng Kitô giáo, đã chỉ trích những tín điều phải tin. Thế nhưng, dầu sóng gió có nổi lên trong giòng lịch sử, Kitô giáo vẫn đứng vững và đức tin vẫn còn đó.

Một thi sĩ người Đức tên là Henri Heine đã viết như sau:

- Người thời xưa đã xây được những ngôi thánh đường nguy nga và lộng lẫy vì họ có những tín điều chắc chắn. Trong khi đó ngày hôm nay, chúng ta lại không thể làm được vì chúng ta chỉ có những tư tưởng mơ hồ và chống đối.

 

Hơn thế nữa, đức tin còn mang một vẻ đẹp tuyệt vời.

 

-Thật là một hình ảnh đẹp sau một ngày làm lụng mệt mỏi và vất vả, chồng chất những đắng cay và chua xót, chúng ta biết đến quì bên Chúa trong bầu khí thinh lặng và linh thiêng của ngôi thánh đường, đôi bàn tay bóp chặt lấy vầng trán và chìm đắm trong những tâm tình cầu nguyện. -Thật là một hình ảnh đẹp khi tiếng chuông nhà thờ vang lên, từng đoàn người vui vẻ tiến về để cùng nhau tham dự thánh lễ. -Thật là một hình ảnh đẹp vào những buổi tối đầy sao, có những người đã quì gối và giang tay cầu khấn trước tượng Đức Mẹ. -Thật là một hình ảnh đẹp khi mùa Giáng sinh trở lại, chúng ta đứng trước máng cỏ, lâng lâng theo cung điệu của một bản thánh ca quen thuộc.

Tuy nhiên, không phải chỉ có thế. Đó mới chỉ là những vẻ đẹp hời hợt bên ngoài, chứ chưa phải là những vẻ đẹp đích thực của Kitô giáo. Đức tin sẽ đem lại cho chúng ta lời giải đáp trước những vấn đề khúc mắc của cuộc sống, cũng như đem lại cho chúng ta sức mạnh để thắng vượt mọi khổ đau.

Chúng ta nói rằng: Thiên Chúa là Đấng toàn năng, nhưng đồng thời cũng là một người Cha giàu lòng thương xót. Tội lỗi thì xấu xa đáng ghét, nhưng Thiên Chúa luôn khoan dung và sẵn sàng tha thứ. Đó mới chính là vẻ đẹp sâu thẳm nhất của đức tin.

Nếu biết sống theo những đòi hỏi của đức tin, chắc chắn chúng ta sẽ được hưởng niềm an bình và hạnh phúc. Lúc bấy giờ, đức tin sẽ là động lực thúc đẩy chúng ta hoạt động, tiến triển và vươn lên.

Thực vậy, sở dĩ những người lính dám chấp nhận mọi hy sinh, gian khổ và thiếu thốn, hăng say chiến đấu, vì họ có một lý tưởng, có một niềm tin.

Nếu chúng ta, những người công giáo Việt Nam, có được một đức tin kiên vững và có được những hoàn cảnh thuận tiện để thực sự sống đức tin của mình, chắc chắn chúng ta sẽ góp phần không nhỏ để xây dựng đất nước này mỗi ngày một tốt đẹp và giàu mạnh hơn.

 

LM  Fx Hoàng Đình Mai

Bình Luận