Thiếu nữ khuyết tật vẽ tranh đêm ở Sài Gòn

 Trời nhá nhem tối, nữ họa sĩ chỉ còn bàn tay trái lầm lũi đạp xe đến dựng ngay ngắn ở một góc vỉa hè ven đường Nguyễn Huệ (quận 1, TP HCM). Cô âm thầm bày dụng cụ đồ nghề rồi vui vẻ mời chào khách qua lại.

Dưới ánh sáng vàng vọt của đèn đường Sài Gòn, Lê Thụy Ngọc Giao vẫn miệt mài phóng tác những bức chân dung bằng chì mềm mại, sắc nét trước sự hài lòng tán thưởng của khách. Khi bức tranh hoàn tất, vị khách thích thú thưởng tiền công cho họa sĩ.

Ảnh: Thi Ngoan.

Nữ họa sĩ Lê Thụy Ngọc Giao đang miệt mài vẽ tranh cho khách bằng bàn tay trái còn lành lặn. 
Tay phải của cô đã mất sau một tai nạn lao động.

Ngọc Giao cho biết, thông thường mỗi đêm cô vẽ được từ 3 đến 5 bức chân dung cho khách, song có hôm trời mưa, ít khách thì chỉ được từ 1 đến 2 hoặc không được bức nào. Toàn bộ số tiền được khách thưởng công, cô dành để chi trả tiền phòng trọ và phí ăn uống, mua đồ nghề.

Trời về khuya, khách bộ hành vắng vẻ hơn, nữ họa sĩ mới tạm dừng tay nghỉ ngơi. Đưa tay lên lau những giọt mồ hôi trên trán, cô trầm tư bộc bạch với VnExpress.net về câu chuyện gia cảnh của mình cùng vụ tai nạn thương tâm cách đây 2 năm làm cô mất đi một phần cơ thể.

Cô kể, vốn yêu thích vẽ tranh từ nhỏ nên đến khi lớn lên cô thi vào khoa Thiết kế thời trang của trường Đại học Sư phạm Kỹ thuật TPHCM. Gia đình khó khăn nên cô phải bươn chải kiếm sống bằng nhiều nghề khác nhau để có tiền ăn học. Song cũng chỉ cầm cự được 2 năm, kỳ nghỉ hè năm 2009, Giao đành phải bỏ học để xin làm công nhân ép lồng quạt tại một xí nghiệp chuyên sản xuất quạt máy.

Do bất cẩn trong khâu ép lồng quạt, nữ sinh viên 24 tuổi đã bị cỗ máy khổng lồ nghiến nát bàn tay phải. Tai nạn xảy ra khiến cô gái ở cái tuổi đẹp nhất cuộc đời vừa đau đớn vừa bàng hoàng sợ hãi. "Lúc ấy Giao không dám tin vào mắt mình, chỉ mong sao đó là một cơn ác mộng. Nhưng khi tỉnh dậy thì đã mất đi bàn tay phải, mình đau đớn tuyệt vọng vô cùng, chỉ muốn rũ bỏ tất cả", cô xúc động nhớ lại.

Còn bà Đinh Thị Bích Thuận, mẹ của Giao cho đến bây giờ vẫn không quên được giây phút kinh hoàng khi biết tin đứa con gái cưng bị tai nạn. "Nhìn thấy con tay chân người ngợm toàn máu là máu mà tôi như muốn sụp xuống. Nhưng rồi cũng phải gắng gượng đứng vững mà an ủi con. Suốt một thời gian dài sau đó nó suy sụp, buồn tủi cứ nhốt mình ở trong phòng không chịu ăn uống nên gầy rộc đi khiến mọi người rất lo lắng", bà kể.

Đằng sau những bức chân dung ký họa kỳ công là câu chuyện về nghị lực vươn lên của nữ họa sĩ tàn nhưng không phế.

Sau một thời gian dài nằm li bì trong nhà, trước sự động viên của cha mẹ, anh chị em, bạn bè, người yêu, cuối cùng Giao cũng dần tìm lại được niềm vui và nghị lực sống. Từ đó cô mở lòng hơn với mọi người, tham gia nhiều hoạt động từ thiện, công tác xã hội, giúp đỡ trẻ khuyết tật và siêng đến nhà thờ để tìm lại sự cân bằng trong tâm hồn mình.

"Mỗi lần nói chuyện với các em nhỏ mồ côi bị khiếm thính, khiếm thị, bại liệt, Giao thấy mình vẫn còn may mắn hơn các em ấy nhiều. Mặc dù mình mất đi một phần cơ thể đau đớn thật, nhưng vẫn còn cha mẹ, người thân luôn bên cạnh nâng đỡ", cô bộc bạch.

Khi bàn tay phải đã mất, cô phải khổ sở tập tành lại từ đầu mọi thứ bằng tay trái, từ múc cơm, giặt giũ, quét nhà... Vì thương cha mẹ nghèo khổ, rồi do không muốn sống ăn bám trở thành gánh nặng cho gia đình nên Giao bắt đầu loay hoay tập tành vẽ tranh kiếm sống.

Được người thân giúp tìm cho mình một bàn tay giả bằng cao su, thế là cô đi học vẽ chân dung bằng chì rồi cũng xách đồ nghề ra công viên, vỉa hè ngồi. Với tấm biển viết tay "Draw Portrait" (vẽ chân dung), Ngọc Giao chọn cho mình một góc khuất bên hông khách sạn Kim Đô hàng ngày vừa vẽ tranh vừa giúp đỡ hay chỉ đường cho du khách qua lại.

"Bây giờ mình thấy yêu đời, yêu nghề hơn lúc nào hết. Ngồi làm ở đây nhìn ngắm mọi người qua lại, được nói chuyện với khách du lịch, nghe họ kể về phong tục tập quán đất nước họ mình thấy vui lắm. Rồi mình cũng học thêm Anh văn và đọc thêm sách đọc về danh lam thắng cảnh cũng như văn hóa Việt Nam để giới thiệu với những người khách từ xa đến", cô vui vẻ bày tỏ.

Thi Ngoan

 

 

nguồn:canhdongtruyengiao.net

Bình Luận