Sự ngớ ngẩn của lòng thương xót

Trong bộ tiểu thuyết “The End of the Affair” (Kết thúc Vấn đề, cuốn 3), tác giả Graham Greene viết:“Thiên Chúa làm người… Nếu con có thể yêu những vết thương của người phong cùi, con lại không thể yêu sự chán nản của Henry sao? Nhưng con trỡ lại từ phía người phong cùi nếu Ngài ở đây, con nghĩ… con luôn muốn ấn tượng mạnh. Con tưởng tượng mình sẵn sàng chịu đau vì các dấu đinh của Ngài, và con không thể xem bản đồ suốt 24 giờ và theo hướng dẫn của Michelin. Lạy Chúa, con vô dụng… Xin giải cứu con”.

Câu này làm kiểu mẫu cho tôi về kinh nghiệm mến Chúa không thể đúng theo từng từ. Trong tiểu thuyết của Greene, nhân vật nữ Sarah Miles đã nói điều đó, và đó cũng là vấn đề của chúng ta. Chị là người có tội, một tội nhân yêu mến Chúa và làm điều đó khi đã thử làm mọi thứ. Điều đó không hẳn là kinh nghiệm chính xác của mỗi chúng ta, chỉ gián tiếp thôi. Dù chúng ta muốn yêu mến Chúa tới mức nào, dù chúng ta quyết định theo Ngài, chúng ta vẫn phải chiến đấu với chính bản thân mình để có thể hoàn toàn thuộc về Ngài.

Vậy không phải tình yêu Ngài dành cho chúng ta là ngớ ngẩn sao? Ngài yêu thương chúng ta – tình yêu trọn vẹn, bao la, vô điều kiện, và không thể nào hiểu nổi – mặc dù chúng ta không thể đáp lại đủ theo Ngài muốn. Đấng sáng tạo vũ trụ nói với chúng ta mọi nơi và mọi lúc, nhưng chúng ta lại dành nhiều thời gian để làm ngơ, thậm chí là chống đối. Tình yêu Chúa chói ngời ánh sáng lòng thương xót, Ngài một mực yêu thương chúng ta, bất kể chúng ta thế nào. Mặc dù chúng ta sa ngã thế nào, mặc dù chúng ta quyết định ra sao, mặc dù chúng ta phản nghịch Ngài mức nào, Ngài vẫn tha thứ và chấp nhận chúng ta, cho phép chúng ta trở lại ngã vào vòng tay yêu thương của Ngài.

Tình yêu như vậy không ngớ ngẩn sao? Người-Yêu-Hoàn-Hảo quyết định yêu thương trọn vẹn và tuyệt đối, mặc dù khi người-được-yêu không đáp lại tình yêu đó, Người Yêu vẫn yêu người-được-yêu và còn yêu nhiều hơn nữa. Thật khó tin có một Thiên Chúa dạt dào yêu thương đến vậy, không thể nào tin nổi, nhưng đó là sự thật. Chúng ta vô cùng diễm phúc có được vị Thiên Chúa như vậy!

Đây là thực tế của các nhân vật trong tiểu thuyết của văn sĩ Greene là công khai chiến đấu: Tôi muốn Thiên Chúa đừng muốn tôi có, nhưng Ngài vẫn yêu thương tôi dù tôi chọn Ngài hay không. Mỗi chúng ta đều có một dạng khác nhau, được mời gọi giữa thế gian, được trao ban điều mà chúng ta không có. Qua đó, Tiếng Gọi của Tình Yêu mời gọi chúng ta trở lại với Thiên Chúa, ngay cả khi chúng ta nói rằng chúng ta chưa sẵn sàng đáp lại Tiếng Gọi đó, chúng ta làm ngơ nhưng Ngài vẫn không ngừng mời gọi.

Chắc chắn có nhiều người trong chúng ta cũng như Sarah Miles có thể nói: “Tôi có thể làm được những điều khó tin nhờ lòng yêu thương, những điều như Thánh Phanxicô Assisi đã làm khi ngài yêu thương người phong cùi đầy những vết lở loét”. Với lòng thương xót, chúng ta có thể làm được mọi thứ, dù điều đó bị người đời coi là ngớ ngẩn hoặc điên khùng. Tôi đang học yêu và tôi tin rằng mỗi chúng ta đều phải không ngừng học yêu, học thương xót và học tính nhạy cảm của Chúa Giêsu. Học yêu để nên giống Ngài, và ai biết yêu mới có thể đến gần Ngài, làm môn đệ và làm con cái Ngài.

Bạn và tôi phải trở lại thực tế này của Con Người bị treo trên Thập Giá, cùng Sarah Miles và các tội nhân hiểu rằng “tình yêu luôn luôn rộng mở”, chúng ta không cần nhìn đâu xa, cứ nhìn lên Thánh Giá sẽ thấy vẻ đẹp của Tình Yêu Rộng Mở để có thế sống và yêu như Đấng bị treo trên đó.

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ IgnitumToday.com)

Bình Luận