MÂY TRỜI

 

Là bụi tro tôi sẽ trở về với tro bụi. Như mây hợp rồi tan. Rất đơn sơ.

Nhưng mây sẽ làm gì từ khi hợp đến khi tan? Từ khi hợp đến lúc tan là một hành trình dài của mây. Tôi đến từ bụi tro, ngày nào đó lại thành bụi tro thôi. Ngắn gọn là thế. Nhưng quãng đường từ thứ bụi tro này đến bụi tro khác là cuộc đời dài. Cũng như mây, tôi sẽ làm gì trên hành trình dài đó của cuộc sống?

Mây đem mưa cho núi đồi. Những sợi nước ngọt gọi đất thức giấc. Từ mong đợi của lòng, đất nhẹ nhàng thở hơi. Và rừng xuân thay lá. Rừng vắng ngái ngủ có mây về rải mưa. Rồi rừng thức dậy vào liên khúc bốn mùa. Mây về rải mưa xuống ngàn cho lúa lên nạ đòng đòng. Có mây và có mưa, có mùa sai lúa an ủi bác nông phu. Mây về đem mưa cho đất thành đồi cỏ xinh. Từ ngàn xưa, Cựu Ước đã chờ mưa, những dòng mưa thiêng liêng cho tâm hồn: “Trời cao hãy đổ sương xuống và ngàn mây hãy mưa Đấng Chuộc tôi.”

Là linh mục, xin Chúa cho đời con làm đám mây hồng. Vẫn biết hợp rồi tan nhưng lời cầu của con là trước thời điẻm tan loãng, con biết đem mưa đến cho đời. Có những hanh nắng và thửa vườn cằn khô. Ai đâu đến với họ cho họ một niềm vui. Biết bao mỏi mệt đổ dài trên những cuộc đời vất vả. Mùa đông cứ im, cành cây cứ lặng và họ mong mưa xuân từng ngày rất mỏi. Mây không lười biếng. “Lúa chón đầy đồng mà thợ gặt thì ít.” (Lc. 10:2).

Xin cho con được bay theo đường bay của Chúa Thánh Thần. Vào giờ Thánh Thần Chúa ban lệnh, con sẵn sàng lên đường ngay.

Mây bay ngang trong đời và mây không chọn vùng trời. Mây đem mưa cho đời và mưa không chọn từng người. Mây không rủ mưa về mảnh vườn thương mến. Mưa không rơi trên những núi đồi nào mến thương mình. Mây vô tư bảo mưa quảng đại. Bởi, mây biết mình hợp rồi tan. Mây biết mình thuộc về trời cao nên không mơ tưởng những gì thuộc về đất thấp.

Mưa cho đi là cho rộng rãi. Cho cỏ cũng như cho hoa. Cho ruộng mạ cũng như cho rừng già. Mây đem mưa là mưa bao dung. “Mưa rơi trên người công chính cũng như trên kẻ ác” (Mt. 5:45). Mưa không tránh lòng tham của sa mạc khô cháy. May không ngại hao mòn vì mây biết đời mình là tan theo dòng mưa. “Chẳng có tình nào cao quý bằng chết cho người mình thương mến” (Yn. 15:13).

Là linh mục, xin Chúa cho con nhìn mây mà cầu nguyện, nhìn mưa mà khấn xin. Xin cho con độ lượng, bao dung. Khi mưa không vô tư, chỉ đem nước cho mảnh vườn mình âu yếm thì đấy không phải là mưa, mà là nước từ ao hồ người làm vườn rẩy lên.

Khi đời kinh mục của con có lối ngã riêng thì đấy không phải là cho nhau ơn sủng từ trời cao, mà là nhặt nhặn từng mẩu bánh đã rơi lâu ngày ở mặt đất. Chỉ có mưa từ trời thì hạt nước mới trong, và bao giờ cũng trong. Nước từ hồ ao có thể vấn bùn làm cho cành hoa thật đẹp mất xinh tươi.

Mây đi muôn phương. Không có đồi thu nào giữ được chân mây. Không có rừng hạ nào bảo được mây thôi đi. Mây không có nhà, chẳng mảnh vườn nào quyến rũ được mây lưu lại chọn làm quê hương. Tôi mong đời mình như mây. Tôi mơ đời mình tự do như Đức Kitô: “Chồn có hang, chim có tổ, nhưng Ta không có viên đá dựa đầu” (Lc. 9:58). Chim có tổ nên phải nhớ lối về. Chồn có hang nên không quên được vùng đất mốc. Còn Đức Kitô thì tự do khắp đồi núi.

Tôi muốn như mây, dù có thương nhớ trên thung lũng nào đó, mây vẫn bay. Có tiếng gọi từ dòng suối nào đó bảo mây nghỉ ngơi, mây vẫn giã từ. Mây cứ nhẹ nhàng trôi. Mây tự do. Không ai ràng được chân mây. Tôi muốn đời tôi là thế. Tôi muốn không bao giờ xây hạnh phúc bằng những bến đỗ. Mây rong ruổi ngàn gió. Mây thuộc về trời cao thanh tịnh.

Lạy Chúa, đôi lúc con đã phân vân ở những lười biếng mà đnág lẽ con phải dứt khoát. Con đã ngại ngùng ở những bổn phận mà đáng lẽ con phải ấp ủ. Con khác mây vì mây ở trên cao còn con ở đất thấp. Mơ về trời cao từ đất thấp làm sao không gian nan. Để như mây, lạy Chúa, con cũng phải thản nhiên lên đường. Dũng cảm.

Mây tặng mưa xuống ngàn rồi mây quên. Con ban tặng là muốn họ lệ thuộc. Trong quà tặng cho đi có im lặng của ràng buộc tinh vi. Mây không muốn ai ngủ trong bóng mây của mình. Còn con muốn che chở người như căn nhà quen để họ lại tìm về. Mây cho bóng mát là mây cho nâng đỡ để họ tìm đường đi lên. Con cho bóng mát là muốn họ lưu luyến. Vì thế, bóng mát của mây cần thiết còn bóng mát của con có thể làm chậm lối người đi.

Mây cho mưa, mưa không bao giờ lấy lại. Dù sa mạc chẳng bao giờ có đồi cỏ, mây vẫn đem mưa không chối từ. Còn con, sao mà khó khăn khi muốn độ lượng. Trong cho đi có giằng co. Mây đem mưa vì bản tính của mưa là ban phát. Mưa không đòi điều kiện. Độ lượng của con nhiều khi phải qua những cánh cửa khắt khe của biết bao nhiêu tiêu chuẩn. Con biết như vậy mà hồn mình vẫn chưa thênh thang.

Mây bay hàng ngày qua ngõ nhà thờ. Mây bay hàng chiều qua ngõ hồn con. Ngày ngày có mây nhắc nhở mà sao kinh cầu vẫn quên.

Người nghệ sĩ yêu chiều mây. Không mây buổi chiều sẽ đơn điệu. Không mây trời chiều sẽ u mặc, lên màu sa mạc buồn tênh. Nhưng nếu mây không bay theo gió, mây chọn một khung trời rồi ngưng đọng, buổi chiều ở đấy rồi cũng thành nhạt nhẽo.

Nếu mâu hợp rồi không tan, sắc mây sẽ nhàm chán. Nếu mây chỉ có một màu thì buổi chiều cũng là rất vắng. Chiều không quên chiều mà những áng mây biết hoà hợp với nhau để đem chiều lên muôn màu. Chiều chỉ có mộtmàu mây là chiều mây sẽ không ai nhớ. Đời người cũng thế thôi. “Ai tìm kiếm sự sống mình thì sẽ mất” (Mt. 10:39).

Ngang đời là một bến chiều. Xin cho tôi biết nhìn mây mà dừng chân nhủ lòng tìm bến đỗ thiêng liêng cho tâm hồn.

Mây đem màu về góp hội. Mây không tranh  giành nên mây không tính toán làm sao cho mình được nhớ. “Hoa quả của Thánh Thần là mến yêu, vui mừng, bình an, đại lượng, nhân hậu, trung thực, hiền từ, tiết độ” (Gal. 5:22).

Mây không băn khoăn muốn mình được nhớ vì mây luôn nhớ mình hợp đó nhưng sẽ tan. Có phải nhớ mình sẽ tan mà mây độ lượng bao dung. Khi muốn được nhớ là bắt đầu rơi vào những ràng buộc. Vũ điệu là tung hướng đi muôn phương. Ràng buộc sẽ làm vũ điệu thành những bến đỗ. Bến đỗ thì chỉ biết mong người đến chứ không đến được với người. Mây vào đời cũng như chào từ giã cuộc đời, nhẹ nhàng như một bến mơ.

“Nếu sống bởi Thánh Thần thì hãy theo Chúa Thánh Thần mà tiến bước” (Gal. 5:25). Lạy Chúa, lời nguyện ấy của Phaolô từ nghìn xưa năm cũ chớ gì cũng là lời nguyện của con hôm nay. Mấy hôm nay cũng vẫn là mây của tháng ngày Phaolô ngồi viết Tông Thư bên đồi Galat thôi.

Gởi mây cho gió. Và, xin gời lời nguyện từ mơ ước của tâm hồn cho mây.                                                                          

Tác giả Nguyễn Tầm Thường, sj.

Bình Luận