Khóc Và Cười

 Khóc là do ta vấp ngã. 

Cười là khi ta biết tự mình biết đứng lên.

Khóc là khi người thân ta không còn nữa. Cười là biết người thân vẫn tồn tại khi ta nhớ đến họ.

Khóc khi ta buồn trước khó khăn trong đời
Cười là khi ta thành công vượt qua khó khăn đó.

Khóc là khi ta muốn giải tỏa nỗi buồn hay uất ức 
Cười khi nhận ra khóc chẳng lợi ích gì.

Ta có thể khóc trong niềm vui và cười trong nước mắt nhưng không được phép cười 
trên sự đau thương mất mát của người khác.

Không ai khóc mãi và cũng chẳng ai cười hoài. 
Điều chủ yếu là bạn chỉ khóc khi có lý do chính đáng 
và biết đứng lên đương đầu với thử thách, 
có thế nước mắt đổ ra mới không vô nghĩa.

Khi đã tự mình biết "đứng dậy" 
và nở một nụ cười trên môi 
thì khi ấy nụ cười là đẹp nhất và có ý nghĩa nhất.

Đừng vội mừng khi thành công 
vì khi đó chính là lúc bạn cần phải cố gắng hơn nữa
chứ không phải lúc tự đắc, kiêu căng.

Và nếu một ngày nào đó 
bạn không còn khóc được nữa 
thì đó cũng là lúc 
bạn cũng chẳng thể nào 
có được một nụ cười thật sự.

Còn nếu bạn chẳng thể nào cười vui hạnh phúc 
vì đã gặp quá nhiều bất hạnh 
hãy cứ cố gắng cười trong nước mắt 
để biến nó thành niềm vui.

Đứng trước nỗi đau, ai cũng nghĩ mình thật nhỏ bé, 
muốn khóc và cảm thấy tuyệt vọng.
Nhưng cuộc sống không khi nào thiếu nụ cười...

Vì sau đêm tối, mặt trời vẫn sáng, 
chúng ta hãy luôn mỉm cười,
bắt đầu tìm cho mình một lối đi trong những lúc đau khổ.

Không bao giờ là quá muộn 
để học được cách bước đi trên nỗi đau !

Chúc bạn luôn gặt được nhiều niềm vui trong cuộc sống.

 

Bình Luận