Đường Đi Một Mình

 

Có những con đường phải đi một mình.

Có những con đường không thể một mình đi.

                             Có những con người.

                             Có những con đường.

Hai con lừa xuống núi.

Một con yếu quá, xin con kia chở giúp.

Con kia không chịu.

Nửa đường, con lừa nọ đuối sức, rồi chết.

Bao nhiêu gánh nặng của con lừa chết, người quản gia chất hết lên lưng con lừa kia.

Bấy giờ nó hiểu về những con đường đi một mình.

                             Có những con người.

                             Có những con đường.

Người lữ hành thứ nhất ngã trong cơn bão tuyết.

Người thứ hai đi ngang qua. Cúi nhìn, bỏ đi.

Người thứ ba vác kẻ xấu số, cố chống tuyết ôm nhau đi.

Gần đến ngôi làng. Người ta thấy xác của người thứ hai chết bên đường.

Tuyết ngừng thổi, cũng là lúc người thứ ba cõng được người lữ thành thứ nhất đến nơi.

Trong cái chết hoang vu kia, có tiếng than thở của tuyết:

- Chúng tôi là thần tuyết. Cái chết không bí ẩn vì giá lạnh, nhưng nằm kín trong tim con người. Nếu gã lữ hành thứ hai vác kẻ xấu số, đời ông ta đã không xấu số.

Người lữ hành thứ ba, bấy giờ mới biết nhờ vác kẻ xấu số ngã bên đường, mà sức nóng của họ truyền sang nhau, cả hai sống sót đến được ngôi làng.

Bấy giờ ông hiểu có những con đường không thể một mình đi.

                             Có những con đường.

                             Có những con người.

Tôi đọc những câu chuyện này trên đường đời. Kẻ đi trước tôi đã hiểu về những con đường nên họ viết ra những câu chuyện đó. Rồi họ chọn cho họ một con đường. Con đường của riêng họ.

Khi nói con đường riêng của mỗi người thì dù mình đi chung với người khác, nó vẫn là con đường riêng. Nó không riêng lẻ trong bóng người trên đường. Mà là riêng lẻ trong bóng hồn quyết định. Trong ý nghĩa đó tôi cũng gọi là đường đi một mình.

Đường đi một mình vì có những quãng đời chỉ mình mình đi.

Đường đi một mình vì có những quãng đời không ai muốn đi với mình, mình vẫn phải đi.

Đường đi một mình vì có những quãng đời một mình chấp nhận không thể đi một mình.

Đường đi một mình vì có những quãng đời người khác đi chung với mình, nhưng mỗi người vẫn có đường đời của riêng nhau.

                             Có những con người.

                             Có những con đường.

 

Tác giả Nguyễn Tầm Thường, sj.

Bình Luận