ĐÊM ĐÔNG KHÔNG NHÀ LẦN IX

ĐÊM ĐÔNG KHÔNG NHÀ LẦN IX

Không nhà cửa, không người thân, nhiều người vô gia cư từ những vùng quê xa xôi hẻo lánh đã tìm về Sài Gòn để sinh tồn với một ước muốn mơ hồ, không định hình rõ. Họ chọn vỉa hè, ghế đá công viên, gầm cầu làm nơi trú ngụ, khép mình mỗi khi đêm về.

 

Trời về khuya, phố phường lặng xuống cũng là lúc những mảnh đời vô gia cư dắt dìu nhau tìm về những chỗ quen thuộc … tìm nơi ngủ.

Họ nằm co ro trong những manh chiếu rách, hay đôi lúc vo tròn trong những chiếc áo mưa mỏng để giữ ấm mình. Thậm chí, có những người không có nổi một manh miếu, cứ nằm trơ trơ dọc theo những bậc thềm ven hè. Một góc khuất của cuộc sống về đêm ở Thành phố hoa lệ thật lặng lẽ và thương cảm biết bao.

Những thân hình ốm yếu run rẩy, những tiếng rên khe khẽ mỗi khi có một cơn gió ùa tới…
Mỗi con người một số phận, họ làm đủ nghề để kiếm sống, người nhặt ve chai, người bán hàng rong, đạp xích lô,… và đều tụ về mái hiên hay ghế đá công viên, điều đó dường như đã quá quen thuộc với họ.
Giữa chốn thành thị giàu có, phồn hoa, vẫn còn những mảnh đời bất hạnh như thế, khiến nhiều người không cầm được nước mắt khi chứng kiến cảnh người vô gia cư vất vưởng ngủ trên vỉa hè giữa đêm giao thừa.

Và mỗi con người là một phận đời bất hạnh: có người chồng bỏ, người vợ bỏ; có người con cái bất hiếu đẩy ra đường; có người làm ăn thua lỗ, tán gia bại sản phải vất vưởng vỉa hè...


Giữa lòng thành phố không chỉ có đêm lạnh và những phận đời nghèo khó. Còn có những điều đẹp đẽ ấm áp…

Với mong muốn đem hơi ấm đến với những người lang thang ở Sài Gòn, nhóm từ thiện mang một cái tên đầy ý nghĩa “Đêm đông không nhà” của Ban mỹ thuât ĐaMinh (Dominiart) đã ra đời được chín năm. Cứ đều đặn sau 12h đêm giao thừa các tình nguyện viên lại tập trung ở nhà thờ Ba Chuông hoặc Văn phòng Dominiart phân quà, bánh chưng, mì gói, bánh kẹo thành những túi nhỏ. Kèm theo phong bao lì xì. Sau đó, các thành viên chia thành 4 nhóm nhỏ tỏa đi 4 hướng phố phường đưa tận tay tới những mảnh đời lang thang.

Mặc cho những túi quà rất nặng, các tình nguyện viên hối hả xếp đồ lên xe máy rong ruổi khắp các phố phường. Gặp mỗi một người ngủ ven đường họ  ân cần hỏi han và biếu quà, đưa bàn tay gầy gò run run đón lấy quà tặng của nhóm bạn trẻ. Đôi mắt rưng rưng không nói thành lời.

Những người đã, đang say với giấc ngủ thì họ lặng lẽ để món quà bên cạnh rồi đi…..

Xuân Mậu Tuất 2018

Chị Phượng.

 

Bình Luận